Tâm Hướng Phật
Sống An Vui

Làm người già có trí huệ, phải biết đặt tâm ở câu A Di Đà Phật

Niềm an vui này không có niềm vui nào cả thế gian có thể sánh bằng. Cho nên phải biết làm người già có trí huệ, phải biết đặt tâm ở câu A Di Đà Phật, tất cả mọi vấn đề đều có thể giải quyết.

Xã hội ngày nay khác với xã hội ngày xưa. Ngày xưa còn có mấy đời từ ông cố đến cháu ở cùng với nhau, thời đại ngày nay người già càng lúc càng cô độc, con cái đa phần là bất hiếu rất ít sống chung, qua lại thăm viếng người già.

Tuy nhiên, chúng ta có câu Phật hiệu thì không sợ, vì từng ý niệm của chúng ta đều ở với Phật, những thứ vừa nói sẽ không thành vấn đề nữa.

Người già sở dĩ cảm thấy đơn chiếc là do tư tưởng của chúng ta không mở rộng, không có điểm tựa, lại nhìn thấy con cái bất hiếu không đến thăm viếng, không nói chuyện với mình, trong tâm cảm thấy lạnh lẽo trống vắng!

Nếu có thể đặt hết tâm tư ở nơi Phật, một lòng một dạ nương tựa Phật, Phật sẽ không chê bỏ chúng ta, như thế tâm ta sẽ nhẹ nhàng, vui vẻ, trong sáng, niềm vui này không cần điều kiện bên ngoài ban cho, chỉ cần trong tâm luôn giữ câu Phật hiệu, đây chính là linh đơn hoan hỷ.

Có người lúc về già đạt được niềm an vui mà suốt trong mấy mươi năm qua không đạt được. Niềm vui này không phải do con biết hiếu thảo hoặc được món ăn ngon, cũng chẳng phải do quần áo mặc đẹp hay được ở nhà sang trọng mà có.

Niềm an vui này không có niềm vui nào cả thế gian có thể sánh bằng. Cho nên phải biết làm người già có trí huệ, phải biết đặt tâm ở câu A Di Đà Phật, tất cả mọi vấn đề đều có thể giải quyết.

Lại nữa người già có thể mắc những bệnh mãn tính, bệnh lãng trí, tai biến mạch máu não, làm cách nào để đề phòng? Vẫn là một lòng một dạ niệm A Di Đà Phật, cầu nguyện A Di Đà Phật, cầu Phật gia hộ, nếu hết lòng nương tựa Phật tuổi già của mình sẽ thuận lợi rất nhiều.

A Di Đà Phật từ bi, khi lâm chung có thể khiến bạn chánh niệm phân minh, đương nhiên trước lúc lâm chung cũng có thể giúp bạn tránh được những bệnh tật trên, thế nhưng bạn phải tự mình chịu làm mới được. Cho nên tuổi già rồi chớ có lo chuyện thế gian nhiều quá.

Ấn Tổ khai thị là: “Phàm chuyện sanh kế của gia đình, chuyện con cháu nên để qua một bên. Tỷ như: Nếu ta lúc 60 tuổi qua đời, thì con cháu đến nay nó vẫn tiếp tục làm người phải không? Bây giờ ta chỉ lo niệm Phật liễu sanh tử, vốn chúng không thể giúp ta giải quyết việc sanh tử, há gì ta lại vì chúng mà ảnh hưởng đến việc đại sự của mình? Nếu bạn nghĩ được như vậy, tự nhiên sẽ nhất tâm mà niệm Phật.”

Pháp Sư Tự Liễu Kính Biên, Trích Nhật Mộ Đồ Viễn!

Bài viết cùng chuyên mục

Đối với người tu học, trong quan hệ vợ chồng làm sao mới đúng?

Định Tuệ

Hai chữ Oán Hận mang đến cho chúng ta rất nhiều phiền não

Định Tuệ

Thiểu dục tri túc là gì? Người sống theo hạnh thiểu dục tri túc có lợi ích gì?

Định Tuệ

Họa phước không cửa vào, đều do người tự chuốc

Định Tuệ

Những dấu hiệu bạn đang tạo phước đức mà không hay biết

Định Tuệ

Hãy tiết kiệm phước, không nên lãng phí phước báo của mình

Định Tuệ

Tu đạo thì phải kiên trì không để gián đoạn

Định Tuệ

Họa phước khôn lường: Thế nào là trong phước có họa?

Định Tuệ

Chuyện vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc

Định Tuệ

Viết Bình Luận