Tâm Hướng Phật
Nhân Quả

Con cái ngày nay vì sao không có hiếu thuận với cha mẹ?

Con cái ngày nay tại vì sao không có hiếu thuận với cha mẹ vậy? Vì đã quên mất Tổ Tiên rồi! Con cái không có sai lầm, sai lầm là ở chỗ nào? Sai lầm là do người làm cha mẹ; cha mẹ đã quên mất Tổ Tiên.

Bạn xem lễ kính vừa mở ra trang đầu tiên “Ngũ Lễ”. Trang đầu tiên là Kiết Lễ. “Kiết của từ Kiết Tường” Kiết là cúng Tổ Tiên”. Lão Tổ Tông suốt mấy ngàn năm chúng ta đều không quên, đón năm mới vẫn nhớ đến Tổ Tiên, tâm hạnh này thật là nồng hậu làm sao.

Không quên Ông Bà Tổ Tiên trước mắt của Cha Mẹ làm sao không có đạo lý Hiếu Thuận chứ. Con cái ngày nay tại vì sao không có Hiếu Thuận với Cha Mẹ vậy? Vì đã quên mất Tổ Tiên rồi! Con cái không có sai lầm, sai lầm là ở chỗ nào? Sai lầm là do người làm Cha Mẹ; Cha Mẹ đã quên mất Tổ Tiên.

Bạn thì muốn con cái Hiếu Thuận với bạn đâu có đạo lý này. Con cái khi còn nhỏ bắt chước rất là giỏi, chúng thấy bạn bất hiếu với Cha Mẹ, tương lai chúng sẽ có thái độ như vậy đối với bạn. Thói quen hình thành từ bé, quen rồi trở thành việc tự nhiên.

Hay nói cách khác bạn trong tương lai muốn con cái đối sử với bạn như thế nào? Bạn nên làm tấm gương để cho chúng xem, bạn đối sử với cha mẹ như thế nào? Bạn phải làm cho chúng xem, con cái nhìn thấy rõ ràng rồi ghi nhớ ở trong tâm, rõ ràng rồi cả một đời chúng chẳng thể nào quên.

Ta mong muốn bạn bè đối sử với ta như thế nào thì ta nên đối sử với bạn bè như thế đó, tôn trọng người thì người mới tôn trọng mình, thương người thì người mới thương mình, giúp người thì người mới giúp mình, không có thiệt thòi.

Khởi tâm động niệm đều nghĩ cho người khác, nên tôn trọng người khác, nên giúp đỡ người khác. Đây chính là “Quang Minh Biến Chiếu”. Tôn kính người khác là quang minh, quan tâm người khác là quang minh, giúp đỡ người khác là quang minh.

Quang phải từ tâm hạnh của mình chiếu khắp mọi nơi, chiếu khắp tất cả chúng sanh rất là tự nhiên, bạn sẽ được tất cả chúng sanh yêu mến, là nhận được sự quan tâm của tất cả chúng sanh, sự chăm lo tất cả chúng sanh.

Ta không chăm lo người khác người khác làm sao mà chăm lo cho ta, trên người có tiền thì chẳng có tác dụng gì, đi mua đồ dùng cũng rất là vất vả.

Tôi cần có món đồ gì thì người ta mang đến món đó, thật là tự tại. Làm sao mới có được quả báo này? Tôi thường xuyên quan tâm đến người khác, thường xuyên tặng quà cho người khác, tặng cho người khác một ít quà, tặng họ đồ ăn, tặng họ quần áo mặc đến khi tôi có nhu cầu tự nhiên có người mang đến tặng. Tôi không trồng nhân thì làm sao có quả báo chứ!

Gieo lúc nào vậy? Khi còn trẻ thì gieo trồng nhân. Lúc trẻ thì ham muốn hưởng phước lúc già thì thảm thương rồi! Ai chăm sóc cho bạn đây?

Chúng ta ở trong Xã Hội này nhìn thấy có rất nhiều người làm quan rất lớn cũng rất là phát tài, người giúp việc trong nhà rất là nhiều, một tiếng nói trăm người nghe. Tuy là không có đến một trăm, mười mấy hai mươi người thì có, đến khi bị mất chức không còn làm quan nữa, tất cả quyền lực cũng không còn, không thuê nổi người giúp việc nhà, tự mình phải sách giỏ đi ra chợ mua thức ăn, tôi thấy rất là khó khăn.

Nguyên nhân là gì vậy? Người học Phật chúng ta nghĩ là hiểu liền. Lúc mà họ còn đang làm quan trông thật sự là oai phong lẫm liệt hưởng phước mà không biết tu phước, không biết giúp đỡ người khác, người dân khi có việc gì cần họ giúp thì làm ra dáng vẻ lắm, thậm trí còn đòi hối lộ.

Tương lai khi bản thân mất chức rồi muốn tìm người giúp cũng giống như vậy thôi, bạn không thỉnh cầu người, bạn không tặng quà cho họ người ta cũng giống như thế phớt lờ bạn, khổ không nói ra lời. Hãy nhìn những hiện tượng trong Xã Hội này thì chúng ta sẽ khai trí huệ.

Việc hưởng phước nên hưởng vào lúc nào? Lúc đã già. Về già thể lực của mình yếu đi về hưu rồi, vào lúc này có phước báo, phước báo chân thật. Vào lúc này có rất nhiều người trẻ đến chăm sóc cho bạn, đến giúp đỡ bạn, cái phước báo này thật sự là bạn đã tu trong đời này khi bạn còn trẻ. Cho nên đất nước của chúng ta việc giáo hóa cổ xưa vô cùng có đạo lý.

Trẻ thơ ở đất nước ta rất là cơ cực không giống như trẻ thơ ở nước ngoài trong sáng hồn nhiên vô cùng sung sướng. Trẻ thơ ở nước ta phải học từ 5, 6 tuổi vất vả học tập, người xưa thường nói mười năm học tập gian khổ.

Tứ khoa của Khổng Lão Phu Tử Thứ nhất là Đức Hạnh, tu dưỡng đạo đức từ khi còn bé mà bồi dưỡng thành, tu dưỡng việc sử sự đối người tiếp vật cũng là từ khi còn nhỏ mà học thành.

Cha mẹ ở trong gia đình cũng là tấm gương tốt cho con cái. Khi đã đi học thầy cô giáo làm tấm gương cho họ. Cha mẹ và thầy cô giáo làm tấm gương cho họ, là người điển hình cho họ. Đó là Quang Minh thật sự, được đắm chìm trong Quang Minh này đến khi họ học xong đi vào Xã Hội, vì Xã Hội Đại Chúng mà tạo phước không vì bản thân mình.

Ngày nay trong Nhân Dân có câu nói: Vì Nhân Dân phục vụ, trong Phật Pháp nói vì Chúng Sanh Phục vụ. “Phục Vụ” chính là tu phước, tạo phước đến cuối đời về hưu hưởng phước.

Chư Vị Đồng Tu nghĩ xem người dân nước ta về già hưởng phước, tư tưởng của người ngoại quốc việc làm của họ cùng người dân của nước ta hoàn toàn tương phản. Còn nhỏ thì hưởng phước, còn nhỏ là Thiên Đường, thời Thanh Niên là chiến trường liều mạng, người già là mộ phần, đáng thương nhất, thê thảm nhất. Đây là tư tưởng văn hóa của họ, hành vi của họ cùng với người dân nước ta hoàn toàn tương phản.

Trích : Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Đẳng Giác Kinh – Tập 263!

Chủ Giảng : Lão Pháp Sư Tịnh không!

Bài viết cùng chuyên mục

Phóng sinh là gì? Phóng sanh như thế nào để được lợi ích?

Định Tuệ

Quan chức tham ô và kết cục chết trong thống khổ tột độ

Định Tuệ

Vì sao niệm Phật vẫn bị đọa lạc nơi ba đường ác?

Định Tuệ

Chỉ một ý niệm cũng sẽ đưa tới quả báo lâu dài

Định Tuệ

Đừng than trời bất công, hãy trách mình nghiệp nặng

Định Tuệ

Chuyện nhân quả: Gieo nhân nào sẽ gặt quả đó

Định Tuệ

Thai nhi nghe kinh Địa Tạng, hóa giải được oán hờn

Định Tuệ

Người hút thuốc uống rượu đều có quỷ theo

Định Tuệ

Bệnh không rõ nguyên nhân, sám hối Oan gia một tháng liền khỏi

Định Tuệ

Viết Bình Luận