Tâm Hướng Phật
Nhân Quả

Mọi thứ đều ở lại, chỉ có nghiệp tùy thân

Khi bạn rời khỏi thế gian này mọi thứ đều ở lại chỉ có nghiệp tùy thân, vậy thì cần gì phải khổ sở tích trữ nhiều của cải.

Bạn muốn bỏ các ác nghiệp thì phải tu thập thiện nghiệp đạo, không tu thập thiện nghiệp đạo thì các ác nghiệp này bạn không bỏ được. Hay nói cách khác, bạn đời đời kiếp kiếp tùy nghiệp thọ báo trong sáu cõi luân hồi.

Tu thiện nghiệp thì bạn sanh ba cõi thiện, tạo ác nghiệp thì bạn sẽ sanh ba cõi ác, tùy nghiệp lưu chuyển, khổ không thể tả. Đây là chân tướng của chúng sanh sáu cõi.

Học Phật muốn khai trí tuệ thì nhất định phải giác ngộ, phải hiểu rõ chân tướng sự thật. Thế gian này mọi thứ đều là giả. Phật nói: “Mọi thứ đều ở lại, chỉ có nghiệp tùy thân”.

Năm 1977, Pháp sư Thánh Hoài và cư sĩ Tạ Đạo Liên gởi thư mời tôi đến Hồng Kông. Đây là lần đầu tiên tôi đến Hồng Kông giảng kinh và được hai người này tiếp đãi.

Có một lần, cư sĩ Tạ muốn tặng tôi một chiếc đồng hồ đeo tay, ngày hôm đó đi ra phố để mua đồng hồ, trước tiên là vào trong ngân hàng để rút tiền. Bà có hai cái tủ bảo hiểm trong ngân hàng, bà mở ra để cho tôi xem, bên trong chất đầy vàng bạc châu báu. Cư sĩ Tạ chết năm kia rồi, một món cũng không mang đi được.

Tôi lúc đó đã nói một câu rất khó nghe: “Đây đều là của bà à?”. “Vâng”, bà trả lời.

Tôi nói: “Thật quá ít!”.

Bà cảm thấy rất kinh ngạc và hỏi: “Pháp sư, lẽ nào thầy có?”.

Tôi nói: “Của tôi có còn nhiều hơn bà rất nhiều, của cải của tôi không có cách gì tính xuể”.

Bà hỏi:“Ở đâu?”.

Tôi nói: “Bà thử xem, bà ở đây nhiều vàng bạc châu báu như vậy, lại không dám đeo, đeo vào đi ra đường sợ người ta chặt đứt tay bà; lại không dám để ở nhà, để ở nhà sợ người ta trộm. Gởi vào trong két sắt ngân hàng, mỗi tuần đến đây để nhìn một chút, sờ một chút bèn cho là của mình, vậy quá đơn giản. Tiệm vàng nào tôi cũng bảo họ đem ra, tôi xem qua, sờ qua một chút, chẳng phải là của tôi sao! So với bà có gì khác đâu?”.

Con người là hồ đồ đến mức không biết gì cả, không biết dùng số tiền tài này đi bố thí làm việc tốt. Đó là công đức chân thật, đó là cái đem đi được. Để vào trong tủ bảo hiểm, khóa vào trong đó, mỗi tuần xem một chút, sờ một chút, không mang đi được. Thế Tôn nói chúng sanh ngu si điên đảo, ngu si điên đảo là ở những chỗ này.

Cho nên, bản thân chúng ta phải soi lại, kiểm điểm xem chúng ta có loại ngu si điên đảo này hay không? Phải nhìn thấu, phải hiểu rõ chân tướng sự thật.

Tài không nên tích chứa, tài phải rải ra. Càng rải càng nhiều, càng nhiều càng phải rải ra. Dứt khoát không được tích chứa, vừa tích chứa liền thành bệnh ngay, liền thành tội ác.

Tốt rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng ta chỉ giảng đến đây. A Di Đà Phật!

(Trích Phật Thuyết Thập Thiện Nghiệp Đạo – tập 39) – Hòa Thượng Tịnh Không!

Bài viết cùng chuyên mục

Chuyện nhân quả: Thai nhi ưa nghe Kinh Địa Tạng – Báo Ứng Hiện Đời

Định Tuệ

Tạo nghiệp là gì? Tạo nghiệp nên phải chịu quả báo

Định Tuệ

Hồn trâu đòi mạng, nhờ Phật Pháp hóa giải

Định Tuệ

Chuyện nhân quả: Xiên cá và cảm giác bị xiên lại

Định Tuệ

Đại Sư “chê” Tịnh độ, sau cơn bệnh nặng liền quy hướng Cực Lạc

Định Tuệ

20 Khẩu nghiệp mà chúng ta tuyệt đối nên tránh

Định Tuệ

Nghiệp sát sinh chiêu cảm Thiên tai, dịch bệnh

Định Tuệ

Quên mình giúp đỡ người cũng là giúp đỡ cho chính mình

Định Tuệ

Không truyền rộng điều ác, thường tán dương điều thiện

Định Tuệ

Viết Bình Luận