Tâm Hướng Phật
Lời Phật Dạy

Người Bà la môn chặn đường Đức Phật đòi tiền

Thái tử Thiện Sinh thuở ấy, chính là ta ngày nay đây. Vị công tử con quan phụ tướng, nay là trưởng giả Cấp Cô Độc, còn người bà-la-môn cản đường ta hôm nay chính là người đổ súc sắc ăn tiền 500 đồng bạc ngày xưa.

Vào thời Đức Phật, khi Ngài đang ở gần thành Xá-vệ, trong vườn Kỳ thọ Cấp Cô Độc. Hôm đó, Phật cùng chư tỳ-kheo đắp y, mang bát vào thành khất thực như thường lệ.

Đến một ngõ hẻm kia, gặp một người bà-la-môn cản đường lại. Người này lấy ngón tay vạch lên mặt đất một lằn ngang, nói rằng: “Nếu các người muốn đi qua khỏi đây, phải nộp cho ta đủ số 500 đồng bạc.”

Bấy giờ, đức Thế Tôn cùng chư tỳ-kheo mặc nhiên đứng lặng giữa đường, không bước đến được.

Tin Phật bị cản đường lan ra khắp nơi, đến tai vua Ba-tư-nặc cùng các vị thân hào Tỳ-xá-khư, Phú-lan-na… Những người này, ai cũng mang đủ số bạc đến cho người bà-la-môn ấy, nhưng ông ta đều không chịu nhận.

Ông trưởng giả Cấp Cô Độc nghe việc Phật gặp nạn cản đường của người bà-la-môn như vậy, liền mang đến đủ số 500 đồng bạc đến mà đưa cho. Người bà- la-môn ấy nhận bạc và để cho Phật đi qua.

Bấy giờ, chư vị tỳ-kheo thấy sự kỳ quái ấy, liền thưa hỏi Phật: “Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà Thế Tôn gặp phải nạn cản đường của người bà-la-môn đây và mặc nhiên chấp nhận; lại do nhân duyên gì mà ông ta không chịu nhận bạc của ai, chỉ nhận của trưởng giả Cấp Cô Độc?”

Phật bảo chư tỳ-kheo:

-Các ông hãy chú tâm lắng nghe, ta sẽ vì các ông mà phân biệt giảng nói.

Về thuở quá khứ cách đây đã vô số kiếp, xứ Ba-la-nại có vị vua tên là Phạm-ma-đạt-đa. Thái tử con vua tên là Thiện Sinh, một hôm cùng các vị thân hữu đi dạo chơi trong thành, gặp một đám đổ súc sắc ăn tiền bên đường, cả nhóm liền ghé lại xem chơi.

Khi ấy, có vị công tử con quan phụ tướng đại thần cùng đi, liền vào chơi và đặt cuộc thua mãi đến số 500 đồng bạc. Vị công tử ấy chẳng chịu chung tiền. Thái tử Thiện Sinh thấy vậy liền nói với người đổ súc sắc: “Ông cứ yên tâm, nếu người này không trả, ta sẽ trả thay cho.”

Về sau, vị công tử ấy ỷ thế lực nên chẳng chịu trả tiền cho người đổ súc sắc ấy. Còn thái tử cũng vô tình quên mất lời nói của mình.

Từ đó đến nay dẫu rằng đã qua vô số kiếp, người đổ súc sắc ấy vẫn thường theo đuổi mà đòi món nợ xưa.

Phật lại bảo chư tỳ-kheo:

-Thái tử Thiện Sinh thuở ấy, chính là ta ngày nay đây. Vị công tử con quan phụ tướng, nay là trưởng giả Cấp Cô Độc, còn người bà-la-môn cản đường ta hôm nay chính là người đổ súc sắc ăn tiền 500 đồng bạc ngày xưa.

Vì vậy, các ông nên nhớ, khi mắc nợ người khác, bất cứ là nợ gì, hãy sớm lo mà trả. Ta chỉ nợ một lời nói mà đến nay thành Phật cũng không thoát khỏi nạn vừa rồi.

Các vị tỳ-kheo nghe Phật thuyết nhân duyên này xong thảy đều vui mừng tin nhận.

Trích Kinh Bách Duyên!

Bài viết cùng chuyên mục

Lý nhân quả của đạo Phật rất rộng rãi và phóng khoáng

Định Tuệ

Kinh Lăng Nghiêm quyển thứ mười – Cư sĩ Tâm Minh dịch

Định Tuệ

Kinh Vô Lượng Nghĩa phẩm thứ ba: Mười Công Đức

Định Tuệ

Kinh Hoa Nghiêm tập 6: Phẩm Tỳ Lô Giá Na thứ sáu

Định Tuệ

Kinh Địa Tạng phẩm thứ bảy: Lợi ích cả kẻ còn người mất

Định Tuệ

Kinh Vô Lượng Thọ phẩm thứ 22: Quyết chứng cực quả

Định Tuệ

Kinh Vô Lượng Thọ phẩm thứ 32: Thọ lạc vô cực

Định Tuệ

Đức Phật dạy 12 cánh cửa dẫn đến bại vong của kiếp sống người

Định Tuệ

Phát tâm cúng dường hai đồng tiền, chứng quả A La Hán – Kinh Hiền Ngu

Định Tuệ

Viết Bình Luận