Tâm Hướng Phật
Nhân Quả

Khuyên những người mở tiệm ăn, quán rượu

Khi thọ mạng chưa hết mà phải chết yểu, chết oan, đều là do nghiệp ác đó mà ra; phải khủng hoảng sợ hãi, cũng đều do nghiệp ác đó mà ra.

Người người đều nghĩ đến xuân sau,
Nên sớm dự phòng đủ lương thực.
Người người đều biết có kiếp sau,
Sao không sớm lo tu phước đức?

Như người chọn theo nghề nghiệp giết hại vật mạng, vốn cũng chỉ để tự kiếm lấy miếng ăn. Nhưng khi thọ mạng chưa hết mà phải chết yểu, chết oan, đều là do nghiệp ác đó mà ra; phải khủng hoảng sợ hãi, cũng đều do nghiệp ác đó mà ra. Đến khi thọ mạng đã hết thì tái sinh làm thân súc vật đền trả nợ cũ, đều là do nghiệp ác đó mà ra; phải sa đọa vào địa ngục, cũng đều do nghiệp ác đó mà ra. Xem như thế thì chẳng phải chỗ được quá ít mà chỗ mất quá nhiều đó sao?

Nếu người có lòng nhân hậu, mang lý nhân quả mà khẩn thiết chỉ bày cho người khác để họ tránh được chỗ mất nhiều được ít như thế, ắt sẽ được vô lượng phước báu.

Cảnh tượng quái lạ khi chết

Họ Trịnh ở Hàng Châu mở quán ăn, có bán rượu, giết thịt đủ loại vật mạng. Đến khi sắp chết, ông ta nhìn thấy cả đàn súc vật cùng kéo đến đòi mạng. Người nhà đều nhìn thấy ông ta miệng la “gà đến kìa” thì hai tay dang ra đập xuống, dao động nhanh như cánh gà khi bị giết; lại la lên “ngỗng đến kìa” thì làm bộ dạng như ngỗng, lập tức vươn dài cổ, hai tay xuôi xuống dao động qua lại, miệng phát âm thanh đau đớn như khi ngỗng bị cắt cổ; rồi lại la lên “ba ba đến kìa”, lập tức làm bộ dạng giống hệt ba ba, đầu rụt lại, tay chân co quắp vào… Cứ như thế, miệng hô tên một loài vật thì thân hình lại bắt chước giống hệt như con vật ấy khi bị giết, đau đớn như bị cực hình rồi mới chết.

LỜI BÀN

Có người hỏi rằng: “Tất cả đều do tâm tạo tác. Họ Trịnh sinh thời giết hại nhiều loài vật khác nhau, nên khi lâm chung nhìn thấy cảnh đòi mạng cũng có nhiều loài vật khác nhau. Như vậy trong đời sắp tới phải thọ thân duy nhất làm một trong các loài vật ấy? Hay là không thọ thân làm loài vật nào trong số đó, mà có cách riêng khác để thọ nhận quả báo ấy?”

Đáp rằng: “Nghiệp giết hại đã nặng, ắt phải chịu quả báo nặng nề trong ba đường dữ. Khi quả báo nặng trong ba đường ấy đã hết, sau đó mới tùy theo những oan nghiệt đã tạo mà phải dần dần đền trả từng món, từng món bằng mạng sống. Nếu ngày trước giết gà nhiều, ắt thọ báo giết gà trước nhất; nếu giết ba ba nhiều, ắt thọ báo giết ba ba. Đối với các loài vật khác cũng thế, giống như một người thiếu nợ nhiều người, món nợ nào gấp rút hơn ắt phải trả trước.”

Trích: AN SĨ TOÀN THƯ – KHUYÊN NGƯỜI BỎ SỰ GIẾT HẠI
NGUYÊN TÁC: VẠN THIỆN TIÊN TƯ
TÁC GIẢ: CHU AN SĨ
DỊCH VÀ CHÚ GIẢI: NGUYỄN MINH TIẾN
TÂM HƯỚNG PHẬT/ST!

Bài viết cùng chuyên mục

Thai nhi nghe kinh Địa Tạng, hóa giải được oán hờn

Định Tuệ

Niệm Quan Âm Bồ Tát và lễ Phật Dược Sư thai nhi không bị dị tật

Định Tuệ

Các loại nghiệp: Sự sai khác nặng nhẹ của nghiệp nhân và quả

Định Tuệ

Con Lừa đến từ địa ngục

Định Tuệ

Kẻ sát sinh ăn thịt ắt đọa vào loài súc sinh?

Định Tuệ

Ác giả ác báo là gì? Đức Phật dạy về báo ứng của Thập ác

Định Tuệ

Tiệc mặn là món nợ mạng, chẳng phải sự chúc phúc

Định Tuệ

Cứ mỗi lần ăn mừng là chúng ta làm phước báu tiêu hao

Định Tuệ

Giúp người lúc hoạn nạn kết thành duyên vợ chồng

Định Tuệ

Viết Bình Luận