Tâm Hướng Phật
Kiến Thức

Không chịu buông xuống không thể vãng sanh Tịnh Độ

Công phu có đắc lực hay không, có thể vãng sanh hay không đều tuỳ thuộc vào việc chúng ta có chịu buông xuống hay không mà thôi.

Buông xuống rất khó. Ngày nay chúng ta tu học, tại sao không thể buông xuống được? Nguyên nhân là do nhìn không thấu. Nhìn không thấu là như thế nào? Là chúng ta không thật sự hiểu rõ chân tướng sự thật của vũ trụ nhân sinh. Chân tướng là gì vậy? Trong Kinh Kim Cang dạy rằng: “Phàm những gì có hình tướng đều là hư vọng”.

Đây chính là chân tướng của vũ trụ nhân sanh. Phật trong Kinh thường khuyên dạy chúng ta phải thường xuyên quán tưởng: “Tất cả pháp hữu vi nhưng mộng, huyễn, bọt, bóng”.

Nói đơn giản hơn thì quán tưởng chính là nghĩ tưởng. Chúng ta phải thường nghĩ tưởng những gì? Hết thẩy các pháp đều là Không, đều là giả. Chúng ta hãy nghĩ về hôm qua, hôm qua đã trôi qua không bao giờ trở lại. Nói tới hôm nay thì hôm nay cũng lại sắp sửa trôi qua mất. Đời người mấy mươi năm ngắn ngủi thoáng chốc lại trôi qua như là một giấc mộng vậy.

Trước khi đi ngủ hay sau khi ngủ dậy, chúng ta hãy suy nghĩ cho cặn kẽ lúc chúng ta ngủ mê thì có còn hay biết gì nữa không? Nếu như có người đến khiêng chúng ta đi, liệu chúng ta có biết không? Không hay biết gì cả. Vậy thì chẳng khác gì như là đã chết rồi. Do vậy, trên thế gian này có một vật gì là của chúng ta hay không? Đúng là ngay cả thân thể này cũng không phải của chúng ta, thì còn thứ gì là của mình nữa chứ!

Khi tỉnh giấc, nghĩ lại giấc mộng đêm qua, nghĩ tới những cảnh giới trong mộng, sau đó lại nghĩ đến những cảnh giới thực tại thấy có khác gì không? Đều là giả tạm, đều là nhọc lòng lo lắng uổng công mà thôi. Nếu chúng ta mỗi ngày thường nghĩ như vậy, thì đối với những chuyện của thế gian này tự nhiên chúng ta sẽ hiểu rõ, sẽ cảm thấy lợt lạt, sẽ chẳng còn chấp chước nặng nề nữa, sẽ chẳng còn muốn đi tranh đi giành với đời nữa. Từ đó mới có thể tuỳ duyên mà sống qua ngày, mới có thể thật thà niệm Phật.

Mỗi ngày chúng ta đều niệm Phật rất chăm chỉ, nhưng bất cứ việc gì cũng chẳng thể buông xuống được, như vậy công phu làm sao tiến bộ? Nói thật, chỉ với công phu này chúng ta nhất định chẳng thể vãng sanh, thì nói gì đến việc sanh về Phàm Thánh Đồng Cư Độ chứ?

Chúng ta phải biết rằng, nếu bây giờ chúng ta không buông xuống, thì đến lúc lâm chung bắt buộc cũng phải buông xuống tất cả. Nếu lúc này vẫn không chịu buông xuống, dù có Cao Tăng, Đại Đức, hay nhiều người đến trợ niệm cho ta, thì với Tây Phương Cực Lạc chúng ta vẫn không có phần.

Chúng ta càng lưu luyến nhà cửa, tài sản, danh vọng, vợ chồng, con cái… thì chúng ta càng phải luân hồi trong lục đạo, một đời tu hành xem như luống qua một cách vô ích vậy. Chúng ta là những người niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì chớ nên không biết việc này. Cho nên, việc tu học có thành tựu hay không, công phu có đắc lực hay không, có thể vãng sanh hay không đều tuỳ thuộc vào việc chúng ta có chịu buông xuống hay không mà thôi.

Hòa Thượng Tịnh Không giảng!
Nam Mô A Di Đà Phật!
Tâm Hướng Phật/St!

Bài viết cùng chuyên mục

Thế giới này quá nhiều khổ nạn, Tây Phương Cực Lạc là ao thanh lương

Định Tuệ

Chúng ta niệm Phật nhằm cầu việc gì?

Định Tuệ

Phật nói “Tại sao bạn có được thân người”

Định Tuệ

Phật ở trong tâm hay Phật ở ngoài tâm?

Định Tuệ

Quân tử tánh như thủy

Định Tuệ

Nhân duyên phát khởi của vạn vật trong vũ trụ đều là vô lượng

Định Tuệ

Chúng ta việc gì phải ở trong đời này tạo tội nghiệp, đọa địa ngục chứ?

Định Tuệ

Oai lực một câu A Di Đà Phật vượt qua tất cả Kinh Giáo

Định Tuệ

Tâm tịnh thì cõi nước thanh tịnh, tâm cấu uế thì cõi nước uế trước

Định Tuệ

Viết Bình Luận