Tâm Hướng Phật
Nhân Quả

Khuyên người không nên đánh rắn – An Sĩ Toàn Thư

Người đời đều cho rằng rắn là loài hại người, chỉ sợ không giết được hết, thậm chí còn cho rằng đánh rắn không chết sẽ để lại tai họa về sau.

Người đời đều cho rằng rắn là loài hại người, chỉ sợ không giết được hết, thậm chí còn cho rằng đánh rắn không chết sẽ để lại tai họa về sau. Thế nhưng lại không xét kỹ rằng, nếu đánh không chết sợ rắn báo oán, vậy đánh chết đi chẳng phải thù oán càng sâu nặng hơn sao? chẳng qua là chỗ thấy biết của người đời hết sức nhỏ nhoi cạn cợt, chỉ biết chuyện đời nay không biết chuyện đời sau, nên mới nảy sinh quan niệm đoạn diệt ,cho rằng mọi việc chỉ xảy ra trong một đời này rồi chấm dứt.

Huống chi nếu rắn làm hại ta ắt phải có nguyên nhân từ đời trước. Nếu không có nhân đời trước, chắc chắn rằng sẽ không hại ta, cần gì phải lo liệu trước việc rắn gây hại cho ta mà giết nó? Ví như rắn có muốn hại ta, cũng không nên giết nó. Vì sao vậy? Rắn ấy hẳn là do nhân đời trước bị ta làm hại nên đời này mới đến báo oán, nếu ta giết nó thì oán thù đời trước xem như chưa trả được lại cất thêm oán thù đời này, chẳng phải là tạo nhân để phải chịu tai họa trong hai đời nữa sao? Vì sao người đời không chịu suy xét kỹ?

ĐỐT HANG RẮN CHỊU QUẢ BÁO DIỆT TỘC

Phương Hiếu Nho là người đời Minh. Cha ông khi chuẩn bị chỗ đất để cải táng phần mộ tổ tiên thì nằm mộng thấy một cụ già mặc áo đỏ đến chắp tay vái lạy và nói: “Chỗ huyệt tán mà ông đã chọn đó chính là nơi ở của chúng tôi. Mong ông hoãn lại cho 3 ngày, đợi con cháu tôi kịp dời hết đi nơi khác rồi hãy làm, sau này tôi xin hết lòng báo đáp.” Nói xong lại dập đầu lạy ông ba lạy.

Người cha của Phương Hiếu nho thức dậy không tin cho đó là mộng mị, liền tiếp tục cho người đào huyệt. Khi đào đất lên có đến hàng trăm con rắn đỏ, liền thiêu chết hết. Đêm ấy lại mộng thấy cụ già hiện đến, vừa khóc vừa nói.” Tôi đã chí thành cầu khẩn ông, sao ông lại khiến cho con cháu tôi năm 800 đứa đều phải chết trong lửa dữ? Ông đã diệt hết dòng họ tôi, tôi cũng sẽ diệt hết dòng họ của ông.”

Sau ông sinh ra Phương Hiếu Nho, nhìn đầu lưỡi có hình dạng uyển chuyển như con rắn. Hiếu Nho làm quan đến chức Hàn Lâm Học Sĩ, xúc phạm đến Minh Thành tổ, vua hạ lệnh tru di 10 họ. Tính hết những người bị giết vừa bằng với số rắn đã chết trước đây.

LỜI BÀN

Đức phật có dạy rằng:” Đứa con sinh ra có ba nhân duyên: Một là cha mẹ đời trước đã từng thiếu nợ đứa con, hai là đứa con đời trước từng thiếu nợ cha mẹ, ba là do có oán thù đời trước nên sinh làm con”.

Người đời chỉ biết những đứa con bê tha cờ bạc rượu chè là oan gia, không biết rằng có những đứa con thành đạt uy quyền lớn rồi gây họa lây đến cả tộc họ, đó cũng là oan gia.

Người đời chỉ biết những đứa con làm cho cha mẹ mất thể diện, gia đình nhục nhã là oan gia, nhưng không biết rằng có những đứa con làm vinh dự tổ tiên, rạng rỡ dòng tộc, được thọ hưởng sự cúng tế ngàn đời, đó cũng là oan gia.

Người đời tranh giành cướp độc tài sản, ai ai cũng vì tính toán cho con cháu sau này. Nhưng nếu nghĩ cho thật thấu đáo đến những kết cục trong tương lai, thì dù hiện nay con đàn cháu đống liệu có ích gì? Cả một đời vất vả, khổ nhọc tích cóp, chỉ uống tự làm khổ thân mình. Mưu đoạt tài sản của người này, người khác, để rồi đời sau cũng chính những người ấy lại sinh vào làm con mình, khiến cho mình hao tài phá sản. Người đời ngày nào cũng thấy biết một cách điên đảo, ngày ấy vẫn còn bị trói buộc rằng việc tiếp nối. Xưa nay chìm đắm mãi trong mê lầm mà không chịu tỉnh ngộ thật đáng sợ biết bao!

Trích An Sĩ Toàn Thư!

Bài viết cùng chuyên mục

Hiểu rõ về luật nhân quả để có một cuộc sống bình an, ý nghĩa

Định Tuệ

Câu chuyện: Bài học từ con giòi và đống phân bò

Định Tuệ

Công đức của việc truyền bá luật Nghiệp Báo

Định Tuệ

Phóng sinh cải đổi vận mạng cứu được mạng con

Định Tuệ

Niệm Phật có thể độ được hung thần ác sát

Định Tuệ

Sức mạnh của đồng tiền – Tu hành không dễ

Định Tuệ

Một niệm chí thành phát ra cảm ứng xa đến ngàn dặm

Định Tuệ

Nghiệp nhân làm cho đọa lạc vào cõi súc sinh là gì?

Định Tuệ

Cứu chúng sinh thoát khỏi địa ngục nhờ tụng Kinh Địa Tạng

Định Tuệ

Viết Bình Luận