Tâm Hướng Phật
Nhân Quả

Trì Chú Đại Bi được thăng chức, sinh con trai như ý

Mọi chuyện xảy ra cứ như trong một giấc mơ. Giờ đây khuôn mặt của hai vợ chồng luôn tươi vui hạnh phúc, chả bù cho những năm tháng rầu rĩ ủ dột trước kia.

Nhớ lại quãng thời gian đó, với Trang vẫn là một kí ức không thể nào quên. Năm 2019, vừa bước sang tuổi 26, Trang quyết định lập gia đình với người yêu hơn mình 7 tuổi. Tên đầy đủ của cô là Trần Thị Minh Trang, sinh ra và lớn lên ở đường An Ninh, TP. Huế. Và cũng tại mảnh đất mộng mơ, cổ kính này, cô gặp gỡ, nên duyên với ý chung nhân của mình, là một chàng trai Đăk Lăk đến xứ Huế lập nghiệp. Như lẽ thường, cả hai bên nội ngoại đều chúc phúc cho hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ, và mong ngóng có đứa cháu đích tôn để bế bồng.

Bố mẹ chồng Trang đã già yếu, mẹ chồng lại mắc bệnh nặng, chẳng biết còn sống được bao lâu, nên hai cụ ở quê nhà cứ mong mỏi ngày đêm được nghe các con báo tin vui. Bản thân Trang cũng mong sớm sinh con để tổ ấm được tròn đầy, và cũng là để vui lòng gia đình cha mẹ. Nhìn ông bà trông ngóng đứa cháu nội từng ngày, khiến vợ chồng cô không khỏi sốt ruột.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm ròng trôi qua, những cặp vợ chồng khác trong họ cưới sau cũng đều sinh con đẻ cái cả rồi, mà vợ chồng Trang vẫn còn “son rỗi”. Mẹ chồng thì ngày một yếu đi, trong lòng vừa thèm được bế cháu vừa lo lắng cho tổ ấm của con trai thiếu vắng tiếng cười con trẻ.

Mặc dù vậy, nhưng mẹ chồng cũng rất tâm lý, chỉ thi thoảng hỏi han tình hình để động viên an ủi, không muốn làm Trang cảm thấy căng thẳng. Chỉ có bố chồng thường xuyên gọi lên thúc giục khiến cô khá áp lực.

Rồi mỗi lần về quê, từ họ hàng tới làng xóm, ai ai cũng hỏi thăm với giọng điệu vừa tò mò vừa chê trách : “Thế sao chưa chịu đẻ?”, “Hai vợ chồng chúng bay định không có con à ?”, “Cha mẹ già yếu hết cả rồi còn không đẻ đi” …

Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu lời thắc mắc cứ quanh quẩn ám ảnh trong đầu, khiến Trang cảm thấy sợ hãi chẳng dám về quê. Vợ chồng cô nhiều lúc chạnh lòng bởi những tiếng xì xầm, lời ra tiếng vào của mọi người. Trang mong ngóng có con lắm chứ, cô thương cha mẹ già mòn mỏi chờ đợi, nên luôn tìm cách cố gắng sinh sớm, nhưng chả hiểu sao mãi không có được. Thật trớ trêu.

Nhất là mỗi dịp tết đến, nhà nhà quây quần, vui vẻ bao nhiêu thì không khí gia đình Trang lại nặng nề bấy nhiêu. Tết năm 2020, cũng như mọi năm, vợ chồng Trang lên đường về quê chồng ở Đăk Lăk để đoàn viên. Tết năm đó có một người chị thấy cô rầu rĩ buồn phiền nên thương cảm mách cho Trang nương nhờ Phật Pháp để cầu xin một đứa con. Dặn cô hãy thành tâm đứng trước ban thờ Phật niệm Nam Mô A Di Đà Phật và trì chú Đại Bi, xin ngài Quán Thế Âm Bồ Tát gia hộ.

Tuy không phải một Phật tử, chưa từng công phu hành trì Phật Pháp bao giờ, nhưng vì niềm mong mỏi có con quá khẩn thiết, nên Trang cũng thành tâm cố gắng y theo lời người chị mách bảo mà làm theo.

Trang sửa soạn, vận quần áo chỉnh tề trang nghiêm, thắp ba nén hương, cúng đèn nước lên ban thờ Phật, cô thành kính gieo năm vóc sát đất lạy Phật với tâm niệm hy vọng các Ngài từ bi thương xót gia hộ cho mình có một đứa con trai.

Sau đó, Trang quỳ trước ban mà niệm Phật liên tục cho tới khi nén hương tàn hết mới thôi. Thực hiện như vậy được khoảng 10 ngày, thì cô bắt đầu trì chú Đại Bi. Mặc dù là lần đầu tiên trì chú nhưng sau một tuần Trang đã thuộc làu làu, cứ thế trì chẳng cần nhìn giấy.

Không những thế, cứ mỗi rằm, mồng một hàng tháng vợ chồng cô đều sắp xếp đi phóng sinh thả cá. Nhìn những chú cá đang chen chúc nhau giãy giụa trong chậu chờ chết, nay được thả tự do về với nước mà trong lòng Trang cảm thấy hoan hỷ vô cùng.

Rồi một năm cũng trôi qua…

Đôi vợ chồng trẻ vẫn miệt mài giúp đỡ người nghèo khó, gắng sức làm nhiều việc thiện lành, và vẫn tinh tấn công phu trì chú Đại Bi, niệm Phật không ngơi nghỉ. Cho đến hôm rằm tháng 4, mẹ đẻ của Trang nằm mơ một giấc mơ kì lạ.

Sáng tỉnh dậy, mẹ cô vội vã kể cho Trang nghe giấc mơ màu nhiệm ấy trong sự phấn khích vui sướng.

– Trang ơi, lạ lắm, đêm qua mẹ nằm mơ thấy Ngài Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, rồi cả Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát nữa. Các Ngài đẹp lắm, hào quang tỏa sáng, ánh sáng ấy vừa dịu dàng vừa rạng rỡ, làm mẹ thấy hạnh phúc ngập tràn con ạ.

– Thật không hả mẹ?

– Ừ, yên mẹ kể tiếp cho nghe. Mẹ thấy Đức Bổn Sư nói với Ngài Quán Thế Âm hãy ban cho con một đứa con, sau đó Ngài Quán Thế Âm bồng một em bé được quấn trong chiếc khăn lông màu trắng mềm mại đem tới đẩy vào tay mẹ, Ngài còn nói với mẹ rằng Ngài ban cho Trang một đứa con.

Nghe tới đây, Trang reo lên sung sướng, chẳng biết thế nào nhưng thấy có cảm ứng như vậy khiến niềm hy vọng trong cô dâng trào mạnh mẽ. Ánh mắt long lanh, Trang hướng nhìn lên bầu trời xa xăm gửi gắm niềm hy vọng lớn lao ấy vào hư không, cô cảm tưởng như mình đã sắp chạm tay được vào ước mơ.

Đúng một tháng sau, cũng nhằm ngày rằm tháng năm âm lịch, Trang cảm thấy trong người có chút gì đó khác thường, cảm giác uể oải, đôi chút mệt mỏi, trong cô như có linh tính mách bảo phải chăng đang có một mầm sống bên trong cơ thể.

Vừa hy vọng vừa lo lắng, chồng đưa Trang tới phòng khám bác sỹ sản khoa. Ngồi chờ ở dãy ghế dành cho các sản phụ, cô nhìn những bà mẹ với chiếc bụng to vượt lên, trông có chút bất tiện nặng nề mệt mỏi. Trông nặng nhọc vậy nhưng đó lại chính là niềm mong ước bấy lâu của Trang.

Sốt ruột chờ đợi mãi mới tới lượt siêu âm của mình. Cô gái thấp thỏm cả ngày hôm nay chỉ chờ đến giây phút này, chờ một câu nói của bác sỹ.

– Chúc mừng nhé, em bé vừa vào tử cung rồi – bác sỹ cười nhẹ thông báo cho Trang tin vui.
“Ôi đúng thật rồi, có con thật rồi.” Chẳng giống những người mẹ khác, khi nghe tin vui thì cười sung sướng, còn Trang vừa thốt lên thì bỗng òa khóc. Các sản phụ khác thấy vậy thì lấy làm lạ lắm. Trang vừa khóc vừa lao ra ngoài phòng chờ thông báo cho chồng cô biết.

À thì hóa ra đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, là sự vỡ òa trong sung sướng, đến đỗi phải bật khóc mới giải tỏa được nỗi muộn phiền đã tích tụ suốt mấy năm nay.

Trang về đến nhà thông báo cho cha mẹ, rồi ngay lập tức chạy vù lên phòng thờ quỳ lạy các Ngài. Trang lạy lia lịa, vừa lạy vừa khóc như một đứa trẻ con. Cảm giác này có lẽ chỉ những gia đình hiếm muộn mới hiểu được. Chả phải chỉ có mình Trang bật khóc, mà cả gia đình đều xúc động, mừng vui khôn xiết khóc theo cô.

Cảm ân sâu sắc vì sự gia hộ của chư Phật, Bồ Tát, trong suốt 9 tháng 10 ngày bụng mang dạ chửa, cô vẫn miệt mài tinh tấn ngày đêm trì chú niệm Phật. Trang còn chép kinh Địa Tạng và làm nhiều việc phước thiện khác để hồi hướng công đức cho em bé cho tới lúc “khai hoa nở nhụy”. Đồng thời cũng hồi hướng cầu cho chồng được thăng chức, vì anh làm công nhân điện chiếu sáng vất vả đã lâu, lương lại thấp mà xin mãi vẫn chưa lên được vị trí tốt hơn.

Rồi cuối cùng ngày đó cũng tới, Trang hạ sinh được một cậu bé trai đúng như ý nguyện, khôi ngô tuấn tú, nét mặt hết sức lanh lợi, thông minh. 5 tháng bé đã biết gọi cha gọi mẹ, 11 tháng đã biết đi. Con trai cô đặc biệt nhanh nhẹn và có duyên lành với Tam Bảo từ khi còn rất nhỏ.

Vui hơn nữa, em bé vừa ra đời cũng là lúc chồng Trang nhận được quyết định thăng chức lên vị trí Kỹ thuật, lương cao hơn nhiều. Cả gia đình hân hoan đón niềm vui liên tiếp.

Trang vẫn nhớ như in hồi con trai được 9 tháng tuổi, hai mẹ con bồng bế nhau lên ban công phía ngoài gian thờ Phật để hóng gió. Đi ngang qua gian thờ, bé nhìn thấy tôn tượng Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát, thì liền tự mình bò ra trước ban thờ, ngồi chắp tay lạy Ngài trong sự ngỡ ngàng của mẹ và bà ngoại.

Lúc được 17 tháng, cứ mỗi lần bé thấy tượng Phật là bé chắp tay lạy, miệng bi bô “Phật, Phật”. Mặc dù chẳng ai dạy bé về hình tượng các Ngài, nhưng ngay lần đầu tiên nhìn thấy ảnh Ngài Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, Ngài A Di Đà Phật, Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát, Ngài Dược Sư Phật và Ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát, bé lập tức nhận ra và nói “Phật Phật” như thể đã biết rõ từ lâu.

Rồi mỗi khi thấy những con vật như kiến gián bò ngang qua, bé đều nói với mọi người trong nhà: “Không được giết. Ạ Phật! Ạ Phật !”.

Nhận được bao nhiêu quả lành sau những tháng ngày nỗ lực tu tập, tạo phước, giờ đây tín tâm của Trang với Tam Bảo tăng trưởng mạnh mẽ, cô tin tưởng lời đức Phật thuyết hoàn toàn là chân thật, không chút vọng ngữ.

Trong phẩm Phổ Môn, Phật có dạy: “Nếu có người nữ, giả sử muốn cầu con trai, lễ lạy cúng dường Quán Thế Âm Bồ Tát, liền sanh con trai phước đức trí huệ; giả sử muốn cầu con gái, bèn sanh con gái có tướng xinh đẹp, vì trước đã trồng cội phước đức, mọi người đều kính mến…”

Mọi chuyện xảy ra cứ như trong một giấc mơ. Giờ đây khuôn mặt của hai vợ chồng luôn tươi vui hạnh phúc, chả bù cho những năm tháng rầu rĩ ủ dột trước kia. Vợ chồng Trang tới giờ này vẫn không khỏi xúc động mỗi khi nghĩ về sự từ bi vô biên vô lượng của chư Phật, Bồ Tát mở lối cho cuộc đời mình thoát khỏi những bế tắc.

(Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Trần Thị Minh Trang)!

Bài viết cùng chuyên mục

Phúc báo là gì? Người Phật tử nên làm gì để nhận được phúc báo?

Định Tuệ

Thế giới có chiến tranh vì nghiệp giết hại quá nặng

Định Tuệ

Nhân quả thông ba đời, chân tướng sự thật này chúng ta phải biết

Định Tuệ

Ngày nay tai nạn rất nhiều, là do nghiệp lực chiêu cảm?

Định Tuệ

Nghề sát sinh và quả báo: Sát sinh phải chịu nỗi khổ ở địa ngục

Định Tuệ

Niệm danh hiệu Bồ Tát Địa Tạng thoát khỏi vận mệnh xấu

Định Tuệ

Chữa lành bệnh ung thư nhanh chóng nhờ Chú Vãng Sinh

Định Tuệ

Mối thù con nhà bá hộ, báo thù tận đến kiếp sau

Định Tuệ

Nghiệp nhân làm cho đọa lạc vào cõi súc sinh là gì?

Định Tuệ

Viết Bình Luận