Tâm Hướng Phật
Kiến Thức

Nguồn gốc, ý nghĩa của Kinh Dược Sư và lợi ích khi trì tụng

Khi tụng đọc Kinh Dược Sư, chúng ta sẽ được nghe Phật dạy cách phải sống thế nào, phải tu tập tâm thế nào, chúng ta làm tất cả các thiện hạnh, rồi chuyển hóa tâm, phát khởi thiện tâm.

1. Nguồn gốc của Kinh Dược Sư

Xét về nguồn gốc của Kinh Dược Sư, cho đến nay theo “Đại tạng kinh Đại chính tân tu” có 4 truyền bản như sau:

1. Kinh Phật thuyết quán đảnh Bạt trừ quá tội sanh tử đắc độ, là quyển thứ 12 thuộc bộ kinh Quán đảnh1 do ngài Bạch-thi-lê-mật-đa-la dịch vào thời Đông Tấn (317-420).

2. Kinh Phật thuyết Dược Sư Như Lai bổn nguyện, do ngài Đạt-ma-cấp-đa dịch vào niên hiệu Đại Nghiệp năm thứ 11 (615) đời nhà Tùy.

3. Kinh Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai bổn nguyện công đức do ngài Huyền Trang dịch vào niên hiệu Vĩnh Huy nguyên niên (650).

4. Kinh Dược Sư Lưu Ly Quang thất Phật bổn nguyện công đức do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào năm thứ ba niên hiệu Thần Long (707).

Về cơ bản nội dung của bốn bản dịch này đều giống nhau. Chỉ riêng bản dịch của ngài Nghĩa Tịnh thì có thêm danh tự và thệ nguyện của sáu vị Phật.

Trong kinh tạng của Phật giáo Việt Nam, hiện có nhiều bản dịch Kinh Dược Sư từ các dịch giả uy tín như Hòa thượng Trí Quang, Hòa thượng Tuệ Nhuận, Hòa thượng Huyền Dung…

Nhằm tạo vần điệu cho lời Kinh cũng như giúp cho người trì tụng dễ nhớ, bản Việt dịch Kinh Dược Sư vẫn giữ nguyên cấu trúc của bản dịch chữ Hán.

2. Ý nghĩa của Kinh Dược Sư

Bằng thiên nhãn thông, Đức Phật nói rằng cách đây hơn mười căn dà sa có một cõi nước tên là Tịnh Lưu Ly, nơi đó Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai là giáo chủ. “Căn dà sa” nghĩa là hằng hà sa (cát sông Hằng), ngụ ý nói rằng cõi Phật này xa vô tận.

Tên gọi vị Phật là: Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, nghĩa là vị Phật này lấy hiệu là thầy thuốc để thể hiện lòng thương xót bằng từ tâm của vị Phật đến chúng sanh còn đau khổ, luôn lấy pháp dược để cứu mọi khổ đau của chúng sanh đang gánh chịu trong sự luân hồi. Như câu mà người ta thường nói:

“ Tâm từ trải khắp muôn phương
Tâm bi trải khắp mười phương chan hòa.
Tình người nở một đóa hoa
Từ bi vô ngã chan hòa tình thương”

Để đạt đến quả vị Như Lai, các vị Phật phải hành Bồ Tát đạo, đặt lợi ích chúng sanh làm sự nghiệp, dùng tâm từ bi đứng đầu. Cho nên, vị nào hành Bồ Tát đạo luôn phải phải phát nguyện, chẳng hạn như: Đức Phật A Di Đà phát 48 lời nguyện, Quan Thế Âm Bồ Tát phát 12 đại nguyện, Đức Địa Tạng phát thệ nguyện: Địa ngục vị không thệ bất thành Phật, chúng sanh độ tận phương chứng Bồ Đề.

Lời nguyện chính là lý tưởng, là mong muốn, là ước ao đạt được của vị Bồ Tát đó. Với Đức Phật Dược Sư, Ngài đã phát 12 lời nguyện và đã dùng rất nhiều phương tiện để độ chúng sanh. Trong những lời nguyện đó luôn nghĩ đến lợi ích cho chúng sanh thoát khổ, được ấm no, tốt đẹp thân tướng.

Tuy nhiên, đa phần những người đọc kinh Dược Sư sẽ hoài nghi về những điều được ghi lại trong kinh bởi họ cầu nguyện không được như ý muốn như lời nguyện của Đức Phật, cũng như thấy một vài điểm mâu thuẫn từ lời nguyện ấy. Vì thế nên hiểu trọn vẹn chúng ta sẽ không còn hoài nghi.

3. Lợi ích của việc tụng Kinh Dược Sư

Là người Phật tử, tìm hiểu và đọc các giáo lý, chúng ta hiểu được rằng cuộc sống của chúng ta chịu ảnh hưởng, chi phối của nghiệp cũ rất nhiều, nghiệp cũ có thể khiến chúng ta khỏe mạnh hay bệnh tật, chết yểu hay sống thọ, gặp tai nạn hay may mắn, cuộc đời sang hay hèn.

Vì vậy, khi tụng đọc Kinh Dược Sư, chúng ta sẽ được nghe Phật dạy cách phải sống thế nào, phải tu tập tâm thế nào, chúng ta làm tất cả các thiện hạnh, rồi chuyển hóa tâm, phát khởi thiện tâm. Đó là cái chúng ta được chuyển hóa nghiệp. Do chuyển hóa nghiệp, vâng theo lời Phật dạy như thế mà chúng ta được tiêu trừ bệnh tật, thọ mạng được kéo dài. Chứ không phải chúng ta chỉ đến rồi khấn Phật xin cho con được khỏe mạnh, được sống dai. Không Đức Phật nào phù hộ thế được, mà phải là sự tu tập chân thật. Đó là điều mà đạo Phật khác với các đạo khác, các tôn giáo khác: phải tu tập chân thật, không phải chỉ là cầu xin.

Trong kinh Dược Sư có đoạn: “…Nếu có người bệnh nào, muốn khỏi bệnh khổ thì quyến thuộc họ phải thọ trì tám phần trai giới trong bảy ngày, bảy đêm tùy theo sức mình, sắm sửa đồ ăn uống và các thứ cần dùng khác cúng dường đến chư Tăng ngày đêm sáu thời, lễ bái cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, đọc tụng kinh này bốn mươi chín biến và thắp bốn mươi chín ngọn đèn, lại tạo bảy hình tượng đức Dược Sư trước mỗi hình tượng để bảy ngọn đèn, mỗi ngọn lớn như bánh xe, đốt luôn trong bốn mươi chín ngày đêm đừng cho tắt; còn cái thần phan thì làm bằng hàng ngũ sắc bề dài bốn mươi chín gang tay và phải phóng sinh bốn mươi chín thứ loài vật thì người bệnh ấy qua khỏi ách nạn, không còn bị hoạnh tử và bị các loài quỷ nhiễu hại”.

Chúng ta biết rằng, nghiệp lực có sức chiêu cảm rất mạnh mẽ. Nó quyết định cuộc sống của chúng ta. Những nghiệp ác đã gây sẽ mang đến những tai nạn, khổ đau cho chúng ta. Thực hành theo lời Đức Phật dạy trong kinh Dược Sư chính là phương pháp giúp chúng ta tiêu bớt ác nghiệp, tăng trưởng thiện nghiệp.

Xem nội dung Kinh Dược Sư tại hai bản dịch đây:

Kinh Dược Sư Như Lai Bổn Nguyện Công Đức – Thích Huyền Dung

Kinh Dược Sư để bạn tụng đọc – HT Thích Trí Quảng

Tâm Hướng Phật/St!

Bài viết cùng chuyên mục

Một niệm vừa sanh khởi, phải quán sát và chiếu cố câu thoại đầu

Định Tuệ

Vọng tưởng, vọng niệm là gì? Làm sao để trị vọng tưởng?

Định Tuệ

Thọ Bát quan trai giới vào ngày nào? Lợi ích của Bát quan trai giới

Định Tuệ

Trì chú có công dụng gì? Trì chú trước tiên phải chánh tâm thành ý

Định Tuệ

Tu hành để thành Phật

Định Tuệ

Hãy cẩn trọng khi phát tâm cúng dường

Định Tuệ

Có thể nhiếp cả sáu căn để niệm chắc chắn nghiệp chướng tiêu trừ

Định Tuệ

Những công năng khi trì niệm Thần Chú Dược Sư

Định Tuệ

Người khinh là tích đức, khinh người thì tổn đức

Định Tuệ

Viết Bình Luận