Tâm Hướng Phật
Lời Phật Dạy

Cúng dường nước sạch cho chúng Tăng thoát kiếp đọa Ngạ quỷ

Nghe Phật Ca-diếp dạy, lòng ông rất vui mừng, hàng ngày thường mang nước sạch cúng dường chư tăng, trải qua hai vạn năm mới mạng chung.

Khi Phật còn tại thế, trong thành Xá-vệ có một trưởng giả rất giàu có, của cải vô số không thể tính kể. Vợ trưởng giả sinh được một người con trai dung mạo khôi ngô tuấn tú, ít ai sánh kịp. Ngày cậu bé chào đời, trời mưa như thác đổ, vợ chồng trưởng giả rất vui mừng, cả nước đều biết việc ấy. Thầy tướng tiên đoán là điềm lành.

Vì thế, đứa bé được đặt tên Da-xà-mật-đa. Lúc mới sinh, Da-xà không bú sữa mẹ, giữa kẽ răng thường tiết ra nước đủ tám tính chất, tự no đủ. Đến khi trưởng thành, Da-xà gặp Phật, xuất gia đắc quả A-la-hán, được trời và người kính ngưỡng.

Bấy giờ, các tì- kheo thấy sự việc như thế, cùng đến thỉnh Phật nói nhân duyên phúc báo đời trước của Da-xà-mật-đa.

Đức Thế Tôn bảo các tì-kheo: Vào thời Phật Ca-diếp, ở kiếp Hiền có một trưởng giả lớn tuổi, xuất gia tu đạo, nhưng không tinh tiến, lại bị bệnh nặng. Thầy thuốc chẩn đoán bảo phải uống tô tử (một loại cây nhỏ lá thơm dùng làm vị thuốc, hoặc làm rau thơm ăn sống) bệnh mới lành.

Ông nghe theo lời khuyên của thầy thuốc uống vào, đến nửa đêm thuốc ngấm, lên cơn sốt, miệng khát khô, liền chạy đi tìm nước nhưng các bình đều hết sạch. Ông liền chạy đến sông, suối, tất cả đều khô cạn, cứ thế tìm khắp nơi đều không có nước, lòng tự hối trách. Ông cởi áo cột vào cành cây cạnh bờ sông, rồi trở về.

Sáng hôm sau, ông đến thưa thầy tất cả sự việc. Thầy nghe xong liền nói: Ông mắc bệnh này giống như ngạ quỉ. Nay ông hãy lấy nước trong bình của ta mang đến cho chúng tăng.

Ông ấy làm theo lời thầy, đến bình lấy nước, nhưng nước trong bình khô cạn, liền lo sợ suy nghĩ: ‘Nếu ta mạng chung ắt đọa làm ngạ quỉ’. Nghĩ rồi liền đến chỗ Phật trình bày rõ sự việc và thưa: Bạch Đức Thế Tôn ! Xin Ngài chỉ dạy cho con.

Phật bảo: Nay ông phải thường lấy nước sạch cúng dường chư tăng, mới có thể thoát được thân ngạ quỉ.

Nghe Phật Ca-diếp dạy, lòng ông rất vui mừng, hàng ngày thường mang nước sạch cúng dường chư tăng, trải qua hai vạn năm mới mạng chung. Dù ông ấy sinh ra ở nơi nào, trong kẽ răng thường tiết ra nước tám tính chất (nước có đủ tám công đức thù thắng như trong trẻo, mát mẻ, ngon ngọt, mềm nhẹ, thấm nhuần, an hòa, trừ đói khát, nuôi lớn các căn), tự nhiên no đủ không cần ăn uống, bú mớm, cho đến nay ông ấy gặp ta xuất gia và đắc đạo. Các tì-kheo nghe Phật nói hoan hỉ vâng theo”.

Theo: Kinh Bách Duyên!

Bài viết cùng chuyên mục

Kinh Hoa Nghiêm tập 5: Phẩm Hoa Tạng Thế Giới thứ năm

Định Tuệ

Kinh Pháp Hoa: Phẩm Thọ học vô học nhơn ký thứ chín

Định Tuệ

Công đức siêu việt của Bảo Khiếp Ấn Đà Ra Ni

Định Tuệ

Kinh Hoa Nghiêm tập 23: Phẩm Thăng Đâu Suất Thiên Cung

Định Tuệ

Chuyện cổ Phật gia: Làm việc thiện chớ đợi đến ngày mai

Định Tuệ

Kinh Hoa Nghiêm tập 39: Phẩm Nhập Pháp Giới

Định Tuệ

Kinh Vô Lượng Thọ phẩm thứ 40: Biên địa nghi thành

Định Tuệ

Kinh Vô Lượng Thọ phẩm thứ 21: Sen báu Phật Quang

Định Tuệ

Bửu Sơn Kỳ Hương Huyền Nghĩa

Định Tuệ

Viết Bình Luận