Tâm Hướng Phật
Sống An Vui

Cuộc đời là vô thường nên chúng ta phải tùy duyên

Trong cuộc sống, nếu gặp chuyện không được hài lòng hay vừa ý, ta hãy nên kiên trì bền bỉ, nhẫn nại để tâm tư không bị bấn loạn do chấp trước và dính mắc.

1. Cuộc đời vô thường nên chúng ta phải tùy duyên

Giữa người với người trong cuộc sống này, có thể gần gũi thương mến nhau mà cùng nhau làm tròn trách nhiệm đối với gia đình người thân và đóng góp lợi ích thiết thực cho xã hội.

Tuy nhiên, giữa người với người cũng có thể xa nhau, do không cảm thông và tha thứ cho nhau, do bất đồng quan điểm, do không nhường nhịn nhau, do thấy mình đúng còn người thì sai và vô số vấn đề khác làm cho chúng ta phải xa nhau.

Giữa công việc với công việc hằng ngày, có thể trở nên phức tạp và cũng có thể đơn giản khi chúng ta biết buông xả và thông cảm cho nhau.

Giữa tình cảm con người với nhau, có thể đậm đà sâu sắc và không thể xa rời nhau do trái tim hai người có yêu thương trong hiểu biết, tuy nhiên cũng có thể không nồng ấm bởi chúng ta đến với nhau bằng tình yêu ích kỷ.

Chúng ta đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt hơn người khác, chúng ta cũng đừng nên hy vọng họ sẽ sống chân thành với mình mà không có sự toan tính.

Cuộc sống có nhiều người nói ít làm nhiều hoặc nói và làm tương ưng, cũng sẽ có kẻ chỉ ba hoa nói cho đã miệng mà chẳng giúp ích gì cho ai.

Chúng ta không nên quá bận lòng với những việc tốt xấu, đúng sai của thế gian, ta chỉ cần quản lý tốt việc làm của bản thân qua sự kiểm soát của thân miệng ý mà làm những việc cần làm, nuôi dưỡng lòng tốt và khoan dung độ lượng với mọi người, luôn nghiêm khắc với bản thân, và sống tùy thuận thế gian.

Phật dạy: với người không có duyên, ta dù có nói bao nhiêu lời và dùng nhiều phương tiện thiện xão cũng bằng thừa, còn như nếu đã có duyên bất cứ mỗi hành động lời nói nào cũng được mọi người tán thán và tin theo.

Trong cuộc sống, nếu gặp chuyện không được hài lòng hay vừa ý, ta hãy nên kiên trì bền bỉ, nhẫn nại để tâm tư không bị bấn loạn do chấp trước và dính mắc.

Chúng ta đón nhận cuộc đời mình như thế nào là do bản thân ta lựa chọn, người khác không thể quyết định thay hay ban phước giáng họa cho ta. Khi ta tin sâu nhân quả, sống đời đạo đức và vị tha thì cuộc này không có gì đáng để cho ta phiện muộn khổ đau.

2. Nhân duyên cũng vô thường

Rất nhiều người, khi mất mát một điều gì đó rất quen thuộc thì sầu bi và đi tìm câu trả lời cho những điều vốn rất tự nhiên mà người ta không dễ gì hiểu ra và chấp nhận, nhất là về mặt tình cảm.

Có những người đến với nhau trong đời vì ân, có những người gặp nhau trong đời vì oán. Có người gặp vì duyên và cũng có người gặp vì nợ. Có người thì đi cùng nhau một đoạn đường dài và về đến đích.

Có người thì chỉ gặp nhau trong một ngã rẻ của đoạn đường đời rồi tạm biệt. Có người thì tìm nhau cho đến cuối con đường mới gặp để trả món nợ từ trước đã vay. Cũng có những người chỉ tình cờ gặp nhau trong một điểm nào đó để trao cho nhau chút an ủi rồi xa…

Mà cho dù có là ân hay oán, duyên hay nợ, dài hay ngắn… thì cũng gói gọn trong hai chữ “Nhân Duyên”. Mà đã là nhân duyên thì luôn vận hành tự nhiên theo quy luật Sinh, Trụ, Hoại, Diệt của nó. Thế nhưng, vì không thấu hiểu và không chấp nhận sự thật này nên người ta mới sinh ra tâm luyến ái, chấp giữ, dính mắc hoặc chống đối, khước từ…

Vì thế, khi một mối quan hệ nào nó thay đổi hay mất đi, nhiều người lại luyến tiếc, buồn, khổ… hoặc tìm mọi cách níu kéo để không mất đi những tình cảm hay kỷ niệm đã có từ trước.

Thực chất, thì họ sợ mất đi những cảm giác của ảo tưởng mà mình đã quen từ trước. Chính bản ngã của họ đang chống đối lại với sự đổi thay của pháp tự nhiên và chính tâm tham ái làm cho họ không chịu buông đi ảo giác ấy!

Cũng vì điều đó mà làm cho tâm tư người ta trở nên mệt mỏi và buồn phiền hơn. Thay vì chấp nhận sự thay đổi của nhân duyên, chấp nhận sự vận hành tự nhiên của pháp Sinh, Trụ, Hoại, Diệt… và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc ngay nơi mọi hiện hữu thì mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng và thong thả hơn nhiều!

Nhọc công níu một chữ duyên
Vụng về vướng giọt ưu phiền cho nhau
Thời gian còn phải thay màu
Níu chi những thứ đã nhàu sắc hương?!
Rong chơi giữa cuộc vô thường
Cảm nghe từng nhịp nhân thường-hợp tan
Có gì giữa chốn trần gian
Mà đem chấp thủ về giam giữa lòng?!
Có chăng duyên nợ xoay vòng
Đến đi phải lúc, đèo bồng phải nơi
Đến khi mòn sợi duyên đời
Thì thôi mỉm một nụ cười nhẹ buông!

Nguồn: phatgiao.org.vn!

Bài viết cùng chuyên mục

Đạo giáo của Như Lai lấy hiếu làm gốc

Định Tuệ

Đừng vì cái sai của người mà đánh mất đi cái thiện của mình

Định Tuệ

Thiệt thòi là phước, chiếm được lợi ích là tai họa

Định Tuệ

Để ý đến chuyện của người khác là điều không nên làm

Định Tuệ

Vợ chồng là duyên là nợ, duyên nợ của vợ chồng là từ đâu đến?

Định Tuệ

Con trai trả tiền mướn cha niệm Phật

Định Tuệ

Vật ngoài thân càng nhiều, gánh nặng của bạn càng nặng

Định Tuệ

Thế Giới Cực Lạc của A Di Đà Phật là quê nhà của chúng ta

Định Tuệ

Nhất thiết duy tâm tạo là gì? Hạnh phúc hay khổ đau đều do tâm

Định Tuệ

Viết Bình Luận