Tâm Hướng Phật
Luân Hồi

Những cảnh tượng rùng rợn do ác nghiệp chiêu cảm

Khi nghiệp-thức đã ở vào giai đoạn Trung-ấm, thì mê rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại mê, phải cảm thọ những điều không yên ổn, không tự tại.

Khi nghiệp-thức đã ở vào giai đoạn Trung-ấm, thì mê rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại mê, phải cảm thọ những điều không yên ổn, không tự tại. Và có một thứ nghiệp phong mãnh liệt, thổi đưa nghiệp thức đi vào phương hướng vô định; cũng như mảy lông bị gió cuốn: Qua, lại, lên, xuống đều tuỳ theo chiều gió thổi.

Cái thân ấy không do ở ý mình, phải phiêu lưu không nhất định. Bỗng nhiên lại gặp một thứ ánh sáng vô cũng mãnh liệt, vùn vụt chớp loè, tia sáng chói loà, không thể mở mắt mà xem được. Ánh sáng ấy, chuyển biến giống như ánh mây mùa thu, hiện ra những hình thái lạ lùng để hăm dọa người đã chết.

Và ở trong những chỗ ánh sáng mạnh mẽ và lớn lao ấy đã xuyên qua, phát ra một thứ tiếng rất dữ dội, không có gì sánh kịp. Nó có thể mạnh gấp ngàn lần sấm sét. Một khi nghe đến càng thêm ghê rợn; có thể tan gan nát mật.

Lại có một loại quỷ Dạ-xoa thật là đáng sợ, nắm cầm rất nhiều bình trượng, hầm hét dậm đạp đua nhau mà đến; muốn giết tính mạng của người chết. Bọn ấy rất đông, đánh trước dựt sau, nhảy nhót mà đi đến.

Hoặc hiện ra vô số loài ác thú hung tợn rượt đuổi theo sau; hoặc biến làm người tàn ác để áp bức, hoặc làm cuồng phong bão vũ, sấm, chớp, sương mù phủ kín; đem kẻ chết nhốt vào trong đó. Hoặc làm núi lở, bể dậy sấm. Hoặc biến thành luồng lửa mạnh bay đi thiêu đốt.

Tất cả những cảnh tượng đã thấy, tiếng tăm đã nghe, làm cho thân trung-ấm khiếp sợ muốn ngất, hoảng hốt không chỗ nương tựa, lại không có đường để tránh thoát, chỉ có cách là mong chờ cuồng phong đưa đẩy để lánh thân mà thôi.

Trong thấm thoát lại bị đuổi theo bức áp, rồi chạy đến trên chót núi nhìn xuống thấy có ba cái hố: Một trắng, một đen và một đỏ; hết sức sâu thẳm và lại bị thúc dục, loan nhào đầu xuống, khi đó thân trung-ấm không thể không quay mình tìm nơi ẩn núp. Thế nên chuyển sinh đầu thai làm: Thân rắn, muông, lang, beo, cọp… luôn luôn phải ở trong khổ thú.

Như trên đã thuật nên khai thị: “Biến thành nghiệp phong mãnh liệt, biến làm ánh sáng mênh mông, biến làm tiếng tăm rùng rợn… đều do nghiệp lực mà chiêu cảm. Nếu biết thân trung-ấm không phải là thân huyết nhục, mà chính là cái thân do một thứ vi-tế tứ-đại tạo thành; thì tuy có cuồng phong, lửa cháy, sấm sét… vẫn không thể hại được. Tức như ba cái hố: một đen, một trắng, một đỏ kia, cũng là do ba độc tính căn bản là: Tham dục, sân khuể, ngu si từ nhiều đời nhiều kiếp mà hiện ra đó thôi.

Trong khi ấy nên thật nhận rằng: Bao nhiêu ác tướng kia đều do nghiệp-thức biến hiện, nhưng nay vì không may phải trải qua cảnh giới ấy thì chỉ có cách yên lòng không rối loạn chuyên cần niệm Phật A-Di-Đà và Bồ-tát Quán-thế-Âm để cầu Ngài đến cứu độ”.

Thiện-tri-thức phải theo như trên mà khai thị, đại chúng phải niệm Phật để giúp cho họ được tiêu trừ nghiệp-chướng, thì sẽ được sinh về Cực-lạc luôn luôn khỏi các khổ não.

Phân phán màu sắc hơn kém của Hồ Quang

Thân trung-ấm vì trải qua cảnh khổ, nên tự nghĩ rằng: Thương thay! Chỗ cảm thọ của ta vì sao mà khổ thế! Ta sẽ đi tìm chỗ nào có thân thể để sống. “Nhân đó bèn chạy khắp bốn phương, tâm ý tán loạn không chịu dừng nghỉ.

Có khi thì ở nơi cầu cống, có khi thì ở nơi miếu vũ yên lặng, và có khi ở nơi các lăng tháp… Nhưng đó chỉ nghỉ tạm trong một lúc chẳng được lâu dài, vì cái sắc thân tứ đại trung-ấm rất nhẹ nhàng, khác hẳn cái sắc thân lúc sống còn thường làm trở ngại. Cho nên khi đó không khỏi buồn rầu tự kết mình bấp bênh, mất chỗ nương tự.

Buồn lo quá đỗi, nên tự nghỉ rằng: “Ta nay chỉ muốn được thân người, dù cho phải đổi mất giá thế nào cũng không tiếc”. Cho nên lần lửa tìm lại cái thi thể của mình trước kia, nhưng thi thể ấy, đã bị bà con bạn bè đem bỏ vào hòm, hay đã chôn xuống đất, hoặc đã dùng lửa mà đốt rồi. Vì thế không có thây nào mà nhập vào, nên buồn rầu không xiết.

Tâm hồn người lạnh như tro tàn; lo buồn rối rắm. Khi đó liền có những luồng ánh sáng yếu ớt của lục phàm (nhân, thiên, A-tu-la, địa-ngục, ngạ-quỉ, súc-sanh) bỗng nhiên biểu hiện trong đó tuỳ theo nghiệp lực của kẻ chết cảm-ứng với Đạo nào thì luồng ánh sáng của đạo ấy sẽ càng rực rỡ hơn lên, ánh sáng của đạo người thì hơi vàng, ánh sáng của đạo Địa-ngục thì như khói đen, ánh sáng của đạo Ngạ-quỉ thì hơi đỏ, ánh sáng của đạo Súc-sinh thì hơi xanh.

Lại nữa, các cõi Phật trong năm phương cũng phóng ra những hoá-quang rực rỡ và mạnh như: hào quang sắc xanh chói loà, hào quang sắc trắng trong sạch, hào quang sắc vàng trong bóng như ngọc, hào quang sắc đỏ mãnh liệt. Như thế có rất nhiều thứ hào quang của chư Phật chói loà lẫn nhau. Nhưng vì nghiệp-lực nên kẻ chết sợ hãi những hào quang mãnh liệt của chư Phật đã soi đến, mà chỉ ưa thích những thứ hào quang yếu ớt trong sáu đạo: thiên, nhơn, a-tu-la, địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh đã soi đến mà thôi. Cho nên họ đã đầu thai vào lục đạo, luôn luôn chịu các khổ não.

“Như trên đã thuật, những ánh sáng của lục đạo dịu dàng dễ chịu, nên làm kẻ chết có những cảm giác vừa ý nhưng ánh sáng ấy chính là những ánh-sáng lục-đạo, không nên tham đắm, cần phải tránh xa. Chỉ nên chăm lòng thành kính tự mình phát tâm, phấn khởi tinh-thần mà niệm Phật A-Di-Đà và Bồ-tát Quán-thế-Âm. Phải bỏ cái dễ mà đi đến cái khó, không nên khiếp nhược, phải đi đến chỗ hào-quang mãnh liệt, vì hào-quang mãnh-liệt ấy, là hào-quang chư Phật, hào-quang ân-huệ, hào-quang giải-thoát, là hào-quang vượt phàm thành Thánh. Nếu đem toàn thân mà nương vào trong đó, tức là bước lên cõi Phật, thường thường an vui, xa lìa cái khổ não đắm chìm trong lục đạo.”

Thiện-tri-thức, phải theo như trên mà khai thị, gia thuộc ở trong 49 ngày ấy, theo tuần tự luân phiên mỗi ngày ba phen niệm Phật để cứu độ. Bởi vì thông thường người chết, nghiệp của họ phải trải qua 49 ngày biến vào giai-đoạn trung-ấm. Nếu ở trong 49 ngày đó mà niệm Phật cứu độ, thì quyết định có một ngày nào trong những số ngày ấy, chắc được như pháp mà giải thoát.

Sự phân phán của cảnh giới Minh Phủ

Người ta lúc sống còn làm lành hay làm dữ, đều có quỷ thần xem xét. Nếu việc làm lành, thì có thiên thần coi về việc lành. Nếu làm việc dữ, thì khi đó cũng có ác thần coi về việc dữ ghi lại những việc dữ của mình đã làm.

Cho nên thân trung-ấm một phen thấy vị thầy kia, không khỏi hết sức lo sợ khủng khiếp, toàn thân run rẩy, nhưng cứ ngu si mà nói dối rằng: “Tôi chưa từng làm những việc dữ như thế”. Khi đó có quỷ-vương chủ mạng bảo với người chết rằng: “Thì đây, ta có cái gương chiếu nghiệp nầy, ngươi nên soi vào đấy”.

Khi ấy tức thì trong gương, nghiệp lành hay dữ đều hiển hiện rõ ràng; cho nên dù có chối cãi cũng không ích gì. Khi đó có kẻ ngục chủ hình dáng dữ tợn, lấy giây buộc vào cổ người tội mà dắt đi, và dùng những cực hình để hình phạt như: Chặt đầu, mổ bụng, moi bụng, hút não, ăn huyết thịt, nhai xương … hết sức đau đớn những vẫn không chết, và sau khi thân thể đã tan nát rồi, dần dần đầy đủ trở lại như cũ và lại chịu cực hình tiếp luôn không ngớt.

“Trong khi các vị thần chủ việc lành hay chủ việc dữ hiện ra trước đó đẻ sát hạch tội lỗi, thì không nên sợ hãi, cũng không nên chối cãi, vì phải biết rằng: thân trung-ấm dù phải trải qua bao nhiêu phen tan nát đi nữa cũng không thể chết được, huống chi thật tính của tự thân là không thật có, thì cần gì phải sợ? Tức như bọn ngục tốt kia cũng là nghiệp-thức biến hiện, tự thể của nó là không, cái không mà phá hoại được cái không, thì không đúng với lẽ phải. Nếu khi thấy có quỷ-vương chủ-mạng đến, thì ngươi nên tự xưng với quỷ-vương chính-trực ấy rằng: “Tôi, pháp-danh… quy-y với…”. Thì khi đó dù ngươi có chịu cực hình đi nữa, cũng không tổn hại.”

Thiện-tri-thức phải theo như trên mà khai thị. Đại phải niệm Phật để cứu-độ, thì dù phải trải qua 49 ngày mà chưa được vãng-sinh đi nữa, cũng vẫn có cái khả-năng đắc độ vậy.

Trích: Liễu Sinh Thoát Tử – Dịch giả Thích Quang Phú!

Bài viết cùng chuyên mục

Quả báo đọa địa ngục giá lạnh – Địa ngục du ký

Định Tuệ

Những oán nghiệp xoay vần vay trả, tạo nên nỗi khổ chất chồng

Định Tuệ

Quả báo đọa địa ngục lưới thép gai đỉa đói và châu chấu

Định Tuệ

Chúng ta hãy luôn quán niệm về cái chết để sống có ích hơn

Định Tuệ

Địa ngục có thật không? Sự trừng phạt của địa ngục như thế nào?

Định Tuệ

8 tiền kiếp của tôi và những ân oán ly kỳ

Định Tuệ

Quả báo đọa địa ngục cắt gân chặt xương – Địa ngục du ký

Định Tuệ

Vòng luân hồi của đời người: Vì sao chúng ta phải sợ luân hồi?

Định Tuệ

Quả báo đọa địa ngục móc mắt – Địa ngục du ký

Định Tuệ

Viết Bình Luận